Tin tình nguyện

KẾT NỐI TRÁI TIM

Ngày 06/03/2010…
Chiều nay mình vừa đến bệnh viện Ung Bướu thăm em Bảo. Cũng cả gần 2 tháng rồi không gặp em. Hôm nay em trở bệnh nặng rồi. Nhìn em nằm trên giường bệnh cầm quyển truyện tranh Đô rêmon, hồn nhiên kể lại bệnh cho mình nghe mà buồn quá. Giận mình vì ít thời gian quan tâm đến em. Khâm phục em vì dù đau đớn, không thể cử động (Em đã bị liệt nửa phần thân dưới), đau ngực, xương sống… nhưng không hề thể hiện vẻ đau đớn thể xác ra bên ngoài. Tôi biết em thương ba, thương má. Em sợ họ buồn nên cắn răn chịu đựng. Má em, người phụ nữ gần 40 tuổi gầy rút lại sau hơn 1 năm em bệnh. Cô bảo có hôm em đau quá, mồ hôi đầm đìa trên mặt, em vẫn không rên la. Em cứ nằm đó chịu đựng. Nằm thức trắng đêm bên nỗi đau thể xác bào mòn cả tâm hồn mình. Má em nói giọng đều đều, kiệt sức rằng căn bệnh ung thư của em đã di căn đến phổi. Bác sĩ đã không dám mổ vì nếu mổ, có lẽ em sẽ…
Nghe tôi hỏi thăm, em cần quyển truyện tranh trên tay, hồn nhiên khoe em có thể “ngốn” 1,2 ngày là hết một bộ truyện mà bé Út Mai đem vào. Em thích đọc sách rồi tưởng tượng. Tôi bảo sẽ đem Harry Potter cho em, em nói em thích vì em tha hồ mà hình dung trong đầu thế giới phép thuật ấy. Ba mẹ em đã kiệt sức. Hi vọng về việc em sẽ khá hơn, vui vẻ sống cũng không còn trong đôi mắt họ.
Tôi nhớ đôi mắt em, mắt ba má em…Những đôi mắt ám ảnh tôi suốt con đường về tòa soạn, về nhà…Tôi muốn làm gì đó cho Bảo. Tôi không thể nhìn thấy những người cuối đời của em ấy trôi đi nhạt nhẽo như thế. Tôi cũng không thể để cuộc sống này chỉ lẩn quẩn với những ước mơ bế tắc, những con đường bế tắc…”
 

KHI GIÁNG SINH VỀ VỚI BỆNH VIỆN NHI TRUNG ƯƠNG

Sau khi thực hiện chương trình Nhà hát bệnh viện cho 600 bệnh nhi vào ngày 6/12 để đem không khí Giáng sinh đến bệnh viện Nhi Trung ương, ngày 22 và 23/12, nhóm tình nguyện Chắp Cánh Ước Mơ tiếp tục tổ chức những họat động Giáng sinh ấm áp để chia sẻ với các bệnh nhi và gia đình.